Friday , August 17 2018
Home / Fingerstyle Magazine / Tommy Emmanuel: Sức mạnh của nguồn cảm hứng (phần 5)

Tommy Emmanuel: Sức mạnh của nguồn cảm hứng (phần 5)

Ông thần tượng Chet Atkins từ khi còn là một cậu bé, lắng nghe âm nhạc của ông ấy, và rồi ông được gặp Chet

Tôi không được gặp ông ấy cho tới năm 1980. Tôi đã bắt đầu với âm nhạc từ năm 1962, và lần đầu tiên lắng nghe ông, đó thực sự là một cuộc hành trình. Tôi thực sự đắm chìm với những gì mình được nghe. Rất nhiều người nói “Đó là thủ thuật ghi âm. Đó là Yankees, biết không?”. “Bạn không thể làm được điều đó một lúc. Đó là điều không thể”. Tôi không hề tin điều đó. Tôi có thể nghe ra, và tôi không biết giải thích sao nữa, nhưng tôi có thể nghe thấy ông ý đang chơi như thế nào…Tôi tiếp tục hình dung điều đóBirthday Jumper hire, và khi tôi được tận mắt chứng kiến, nó giống như cánh cổng thiên đường đang mở ra trước mắt vậy. Tôi không thể tin vào mắt mình, giống như cánh cửa đã mở ra và tôi lao vào trong đó. Tôi bắt đầu luyện tập các bài hát đó, tôi không thể dừng lại việc chơi các bài hát của ông. Tôi mua albums, và xếp hàng chờ để được là người tiếp theo mua albums của ông ở tiệm nhạc. Tôi mua albums mới của Chet Atkins, và cảm thấy khó thở, tôi quá phấn khích….tôi chạy về nhà và mở máy lên nghe…tôi không thể nghĩ tới việc gì khác nữa. Tôi không muốn làm thứ gì khác nữa, trừ việc tán tỉnh các cô gái, đương nhiên rồi (^^)

Đương nhiên rồi. Làm thế nào để ông có thể gặp riêng ông ấy?

Tôi viết thư cho ông khi cha tôi mất. Đó là năm tôi 11 tuổi. Tôi đắm chìm trong âm nhạc, hoàn thành sau một thời gian, và tôi có thể lắng nghe nhạc của ông và ngắm nghía album của ông, và tôi nhận ra có một địa chỉ phía sau albums. Vì thế, tôi viết 1 lá thư cho Chet Atkins, RCA studio, Nashville, Tennessee, Mỹ, và tôi gửi nó, và ông ấy nhận được.

Khoảng 3 tháng sau, một lá thư gửi cho tôi, từ ông ấy. Đó là một bức ảnh được ký tên, và một bức thư nhỏ viết là “Tôi rất vui vì cậu chơi guitar, và tôi rất thích nghe cậu chơi. Tôi không biết rằng ở nơi xa như vậy cũng có người biết tôi”. Và ông nói “Gửi lời trân trọng tới gia đình cậu, và tôi hy vọng ngày nào đó được gặp cậu”. Nhiều năm sau, tôi thăm những người bạn của tôi và chơi cho họ nghe… và họ ghi âm lại tất cả. Ai đó đã gửi những cuộn băng ghi âm tôi chơi đàn – tôi không hề biết điều này. Tôi đã rất xấu hổ khi biết chuyện đó. Tôi nhận được lá thư khác, rất bất ngờ, nó viết “Tommy là một người chơi rất tốt, và tôi muốn gặp cậu ta. Đây là số điện thoại văn phòng tôi. Hãy bảo cậu ấy gọi cho tôi.”

Vào năm 1980, tôi tới nước Mỹ, và tôi tới Nashville, và gọi cho văn phòng anh ta. Tôi nói, “Là Tommy Emmanuel từ nước Úc”. Anh ta nói “Well, anh đang ở đâu?” Tôi nói “Tôi đang trên đường”, anh ta nói “Đến đây đi, tôi sẽ gặp anh ngay bây giờ”. Vì vậy tôi lên xe và tới văn phòng anh ta. Anh ta bước xuống cầu thang với cây guitar và nói “Anh muốn chơi 1 chút không?” Chúng tôi ngồi xuống và chơi trong khoảng nửa tiếng, đó thực sự là ngày tuyệt vời nhất trong cuộc đời tôi. Tôi không bao giờ quên được. Anh ta đưa tôi lên tầng và giới thiệu tôi với Lenny Breau, người làm thay đổi suy nghĩ của tôi. Tôi không bao giờ nghĩ rằng có người chơi đàn nào không bị ảnh hưởng hoặc sợ hãi trước Lenny Breau. Ông ta là tuyệt nhất mọi thời đại, tôi không nói quá đâu.

Tôi đã không quay đầu lại từ lần đó. Ước mơ của tôi là tôi và Chet sẽ ghi âm cùng nhau, và cuối cùng điều đó đã thành hiện thực. Đó là album cuối cùng của Chet, là album duet với tôi – vào năm 1996

IMG_0036

Ông định nghĩa thế nào về nhạc thị trường?

Well, có hai mặt. Mọi người có thể nói “Đó là nhạc thị trường nếu như được phát trên đài”. Tôi nói đó là nhạc thị trường nếu mọi người, từ cháu tới ông bà đều thích nó. Nếu như tất cả mọi người đều thích nó, nếu nó tới được với mọi người ngoài kiaBirthday Jumper hire.

Ông có thấy người nghe của mình đa dạng từ trẻ em tới người lớn không?

Vâng. Khán giả của tôi rất nhiều tầng lớp. Tôi rất vui vì điều này, vì thật sự rất tuyệt để truyền cảm hứng tới những đứa trẻ, và cũng tuyệt vời nếu được truyền cảm hứng bởi những người bạn gặp. Bạn biết đấy, người lớn cần một chút phấn khích trong cuộc sống, và họ có khoảng thời gian rất tuyệt vời khi đến nghe show diễn của tôi. Họ cười và họ vui vẻ- tôi là người mua vui bằng cách chơi đàn – đó chính là tôi.

_Lê Hồng Vân_

(Vietnam Fingerstyle Guitar Organization)
(Dịch từ http://www.talkinguitars.com/guitar_stories/tommy_emmanuel.html)

About Lê Hồng Vân

Comments are closed.

Scroll To Top